Thursday, November 01, 2007

Paul Smith Story

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Top notes: Grapefruit, Bergamot, Green Ivy
Middle notes: Jasmine, Green Rose
Base notes: Modern Musks, Mineral Amber, Cedarwood

Carpe diem

Tuesday, October 30, 2007

Skycrapers - Night shots

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Carpe diem

Saturday, October 27, 2007

Caroline Lavelle - Moorlough Shore

A less known but original version of the song covered by The Coors. Beautiful!

Carpe diem


Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Only 1 day spent in Bergen and the city didn't disappoint me. Being situated by the sea, it's the main trading port in Norway and was the largest city in Europe in medieval times. This info is quite a surprise considering its small size by nowadays standard; I could easily stroll around the city in half-a-day! I didn't notice any local trains or buses at all. The only train in the city is the Floibanen which goes up the Ulriken mountain every half-an-hour from where you have a splendid view to the city below. So what is Bergen famous for? It is the rainiest place in Norway because the city is surrounded by 7 mountains! yes, SEVEN! (and the fact is it rained on the day i was exploring the city as well). But tourists don't come here to see the rain, most people come to Bergen as a starting point to explore the fjords, except me. I came after the fjords tour and wanted to see nothing in particular, just wanted to relax after 1 week of travelling. However, the city has a charm. Uncrowded, beautiful, narrow stone passages... you name it. It made me feel like visiting a small fishing village yet the houses are as charming as from fairy tales. One of the most (if not the most) beautiful cities in the world...

Carpe diem

Sunday, October 14, 2007

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Taken on my way from Oslo to Myrdal (Norway/07). The area is covered by glaciers and the inverse image together made a great shot.

Carpe diem

Friday, July 27, 2007


I will try to write as much as I can about my travels, may not be everything but at least for now I want to write something. My writing could be incoherent as I will write anything come into my mind and I won't try to organize it. If I miss something, I will write it later. Start with my most recent trip...
...And so I packed my bag and left to Vienna, the city of imperial glories that are slowly fading away, this time only alone. Vienna welcome me with the heat of 36 Celsius degree that burn away anythings left from the rainy UK. Everything in Vienna is so German: big building, wide boulevards, people speak German and no crossing on the roads when the light shows red even when there's no a single car in sight. My hostel is at the end of the U4 metro, 30 minutes away from city centre, nothing could be worse, no places could be further... well, at least they do serve a good breakfast or else I would very much regret my choice. My first dinner was a take-way quarter of a pizza at only EUR 2.5, taste wasn't bad since I was too hungry. Sleep was a struggle with the heat and I couldn't get naked to sleep because there were 3 other Argentinians sharing the dorm with me and 2 of them are girls. As a compensate, Vienna has many things to offer, ranging from palaces, high-baroque to gothic churches. At the time I was hurry for the train to the airport leaving to Amsterdam, I still left Belvedere Palace behind undiscovered. Better luck next time.

Carpe diem

My Europe trips

In the past 2 years in UK, I didn't just lazily sitting my butt in front of the computer but I did a little bit of traveling as well. Here are my journeys so far (in chronological order and excluding various trips in the UK and the trip to Morocco on Xmas 2006), I will love these free and joyful times:
Summer 2006: Italia - Greece - Germany
Easter 2007: France - Spain
Summer 2007 (just finished): Austria - The Netherlands - Norway

Carpe diem

Sunday, June 17, 2007

A quote from "How to stop worrying and start living"

"Bất kỳ ai cũng có thể làm công việc hằng ngày của mình được, dù công việc đó nặng nhọc tới bực nào đi nữa. Bất kỳ ai cũng có thể sống một cách êm đềm, trong sạch, kiên nhẫn, đầy tình thương chan chứa trong lòng, từ lúc mặt trời mọc cho tới khi mặt trời lặn. Đó, ý nghĩa của cuộc đời như vậy".

"Anyone can do his work, however hard, for one day. Anyone can live sweetly, patiently, lovingly, purely, till the sun goes down. And this is all that life really means."

- Robert Louis Stevenson -

Carpe diem
Em luon la nguoi gay su. Luc nao em cung doi khi em muon gi day ma ko duoc, hay noi dung hon la muon ma ko noi ra. De roi em doi anh, ngoi nhin anh qua wc va neu anh ma ko nhan ra dieu do thi em se doi anh, lay li do la anh ko noi chuyen voi em! How could this last through 3 years if every single day will be like this? At a time when I can't just go and see you and calm you down? I don't wanna end up like Minh!
Anyway, I love you and hope you will change for the better :x

Carpe diem

Sunday, June 10, 2007

every time it ends up with us argueing with each other no matter how happy it starts...every single fucking time! i can't fucking believe it!!

Carpe diem

Friday, June 08, 2007

fuck it all!!!!! fuck this world!!!!!!!! fuck everything that it stands for!!!!!!!!! everything is so unbearable!!! sick!! sick!!! sick!!!!!!!!! I wanna killllllllllllllllllllllllll my selffffffffffffffffffffff!!!!!!!!!!!!!!!!!!! every day I die...........everytime i die..............

Monday, June 04, 2007

Amorphis - Black Winter Day

Best song! ... bad video! -_-

Carpe diem

Wednesday, May 23, 2007

New widget

This site now has a built-in dictionary powered by You can look up the meaning or description of any words, phrases or characters meantioned in my posts by double-clicking on them. Enjoy!

Carpe diem

Sunday, May 06, 2007

Amorphis & Kalevala

The lyrics on Amorphis' second album 'Tales From The Thousand Lakes' are based on the Finnish national pole book 'Kalevala'. This book is in fact a collection of ancient songs, combined and adapted by Elias Lonnrot (1802 - 1884). Most of these songs were found in Karelia, a part of Finland/Russia which is bordered in the east by the White Sea. The name of this area also served as the name for their first album 'The Karelian Isthmus'. The final version of Kalevala, which was released in 1849, has a total of 22,795 verses.
The songs on 'Tales From The Thousand Lakes' follow two main storylines. The first story is about Vainamoinen, the singer-wizard from the old ages:

Joukahainen, a young man from Lapland, leaves his parent's house to find and challenge Vainamoinen, who is said to be a better singer than he himself. When Joukahainen has found his opponent the two men start their (singing-) contest:

"I have a good mind, take into my head,
To start off singing, begin reciting..."

Vainamoinen is indeed the better singer and starts to sing magic songs, which almost kill the young man. Joukahainen can only elude a certain death by giving his sister Aino to the singer-wizard. Aino however is not too happy about the idea of living together with the old man and runs away from home, to become a water-nymph. But as she cannot swim, the young girl drowns and her voice can still be heard above the water:

"I went to wash at the shore,
I went to bathe in the sea,
And there I, a hen, was lost..."

When Vainamoinen hears about Aino's death, he becomes extremely depressed, as he was really looking forward to living together with the young maid:

"Once I had a mind and thoughts was given, but nowadays,
In this evil age, all my sense is somewhere else..."

Joukahainen, still angry because of his defeat, is determined to kill Vainamoinen, and he almost succeeds: the old man falls from his horse into the sea and almost drowns. But while the old Vainamoinen is fighting for his life:

"A bird flew out of Lapland, an eagle from the North East",
which is so big that:
"One wing ruffled the water and the other swept the sky..."

The eagle gets Vainamoinen out of the water, and brings him back savely to a beach near the village of Sariola.

The second story is about the wedding between Ilmarinen, the master of the anvil, and the daughter of the land of the North, whose name is never mentioned:

The daughter of the land of the North is not so sure if she will be happy when living together with Ilmarinen. A few moments before the wedding she becomes depressed and wonders:

"... how the lucky feel, how the blessed men think,
Like a daybreak in spring, the sun on spring morning...".
But at this moment she feels:

"Like the flat brink of a cloud,
Like a dark night in autumn, a black winter day..."

But the wedding continues, and all people from Kalevala and Pohjola are invited except one: Lemminkainen, the islander. He is not invited because he is always willing to start a fight.

When Lemminkainen notices there is a wedding going on, he prepares to go there to take revenge. His mother tries to stop the angry man and tells him of the 3 dooms he will meet on his way. But Lemminkainen is not afraid and determined to

"... wash my hands of the evil master's blood..."
--- FIRST DOOM ---

When Lemminkainen, after some difficulties, arrives at the wedding, he wants to have a beer. As Lemminkainen is an unwanted guest, the least important serf is ordered to bring the worst beer:

"Hey there, tiny wench, my perpetual serf,
Put stew in a pot, bring water for the guest"
Lemminkainen is not pleased to get beer of such a minor quality and challenges the father of the bride, ruler of the land of the North:

"Before we part, before your neck is broken,
You strike first, son of the north"

The father of the bride is killed (decapitated) by Lemminkainen, which makes the islander an even more unwanted guest. It's time for him to take to his heels. To be save from the other wedding-guests he changes his shape into an eagle and soars heavenward, and:

"The sun burnt his cheeks, the moon lit his brows"

High up in the sky, Lemminkainen prays to Ukko, the mightiest of the gods, to bring him home safely:

"O old man, good god, careful man of heaven,
Keeper of the storm clouds, make misty weather,
And create a tiny cloud, in whose shelter I may go"

Carpe diem

Saturday, May 05, 2007

Trivia 3

Regional locations of IP addresses:

Address to are in Europe
Address to are in North America
Address to are in Central and South America
Address to are in Asia and the Pacific

Thought this might come in handy :P

Carpe diem

Tuesday, April 10, 2007

LIVING COLOUR - Jim Carey-Karate Instructor

I saw it once before but can't help but laughed to death ^^ . What's a classic!

Carpe diem

Thursday, April 05, 2007

Saigon Eclipse

Saigon Eclipse is a full length 35mm feature film shot entirely on Location in Vietnam, inspired by the historic and famous “Tales of Kieu” by Nguyen Du. Directed by Créa TV partner Othello Khanh, the film is one of Vietnam’s biggest domestic productions to date. Khanh, Créa TV and Executive Producer Doug Dales assembled a powerhouse production team and an all-star cast of local and international stars.
Principal photography was completed on June 12, 2006. The movie is now in post production and scheduled to be released in cinemas December 2006.
Please see the Saigon Eclipse Website for more information:

The Story

Saigon Eclipse" takes place in present day Ho Chi Minh City. It is inspired by the characters and themes of Nguyen Du's 19th century masterpiece "The Story of Kieu", a work considered to be the most important epic poem written in Vietnamese. This ancient story relates the destiny of a young, beautiful and talented Vietnamese woman who sacrifices herself for her family.

This epic poem chronicles the fate of Kieu, a beautiful young girl, who soon after her secret engagement, returns home to find her father is about to be imprisoned on trumped up charges. Kieu offers herself in payment for her father’s debt without fully understanding the ramifications of the decision. A stunning and tragic story of loyalty and the perils of beauty, it was written as an allegory for Nguyen Du’s beautiful country Vietnam, which has often been possessed and abused by others.

Trailer here: (English trailer)

Carpe diem

Tuesday, April 03, 2007

And after being captured...

Part 1

Part 2

Part 3

Part 4

Part 5

Carpe diem

Documentary about the world's most elusive serial killer in Wichita

Part 1

Part 2

Part 3

Part 4

Part 5

Carpe diem

Monday, March 26, 2007

Thursday, March 22, 2007

One fine art of Porpupine Tree

I love this piece.

Carpe diem

Saturday, March 17, 2007

Friday, March 09, 2007

An interesting article about Norway's life, how Norway could be the best place to live...

Công thức có cuộc sống hạnh phúc của Na Uy

Lars Bevanger
Phóng viên BBC, Na Uy
08 Tháng 9 2005 - Cập nhật 16h15 GMT

Na Uy được Liên Hiệp Quốc xếp là nước thịnh vượng nhất trên thế giới trong suốt năm năm qua. Tuy nhiên như Lars Bevangers gợi ý, ngay cả thiên đường cũng có những mặt trái.

Na-uy là nước xuất khẩu dầu lớn thứ ba trên thế giới

Quan chức bầu cử của đảng bảo thủ đương quyền trông có vẻ hoang mang.

Tôi vừa hỏi ông rằng tại sao đảng của ông lại đứng sau trong các cuộc thăm dò ý kiến chỉ vài ngày trước khi diễn ra bầu cử tại đây khi mà mọi thứ ở Na Uy đều tốt đẹp cả.

Đôi mắt xanh của ông ngước nhìn bầu trời trong veo để tìm câu trả lời.

"Số người thất nghiệp ít," tôi nhắc ông, "lạm phát đang thấp ở mức kỷ lục, Liên Hiệp Quốc nói với chúng ta rằng chúng ta đang sống ở một đất nước tuyệt vời nhất trên thế giới. Thế mà người dân nói rằng họ muốn đảng Lao Động trở lại cầm quyền?"

Khi thiên đàng không có vẻ giúp ông có câu trả lời xác đáng, ông nhìn xuống, nhún vai và nói: "Có thể là người ta chỉ muốn có sự thay đổi thôi."

Tôi không tin là người ta có thể hiểu được cuộc bầu cử toàn quốc ở nước tuyệt vời nhất trên thế giới buồn tẻ tới mức nào.

Giá xăng

Điều đơn giản là ở đất nước này chẳng có gì nhiều để người ta thay đổi, cải cách cả. Và một trong những ví dụ của sự buồn tẻ trong tranh luận chính trị giữa cánh tả và cánh hữu trước bầu cử là đầu tuần này giá xăng, vốn cao hơn mức bình thường tại Na Uy.

Dĩ nhiên là người ta sẽ cảm thấy kỳ quặc khi người dân ở đây kêu rằng giá xăng đắt. Rốt cuộc thì chính giá xăng cao bất thường trên thế giới đã giúp Na Uy trở thành nước thịnh vượng.

Chúng tôi đứng hàng thứ ba trên thế giới về xuất khẩu dầu, chỉ sau Ả rập Saudi và Nga.

Thế nhưng khoản tiền thu được từ nguồn dầu ở Biển Bắc không được tiêu xài vào mục đích trợ giá xăng dầu.

Hầu hết số tiền này được dành dụm và đầu tư cho một ngày kia khi nguồn dầu cạn kiệt. Khoản tiền phòng khi thất bát này nay trị giá gần 190 tỷ đô la Mỹ.

Nếu đem số tiền này chia đều cho tất cả người dân như tôi, mỗi người sẽ được gần 40 ngàn đô la Mỹ.

Và tiền bạc cũng chỉ là một yếu tố giúp Na Uy là quốc gia được Liên Hiệp Quốc chọn là nước có mức sống cao nhất thế giới.

Bình đẳng

Suy cho cùng thì Ả rập Saudi, một nước xuất khẩu dầu còn nhiều hơn cả Na Uy cũng chỉ xếp thứ 72 trong bảng xếp hạng của Liên Hiệp Quốc, chỉ hơn có Ukraina.

Chế độ an sinh xã hội của Na Uy, một lý do khác khiến chúng tôi đứng đầu thế giới, đã được phát triển trong vài thập niên, trước khi chúng tôi tìm được dầu ở Biển Bắc rất lâu.

Chế độ an sinh xã hội này được phát triển ngay sau Thế Chiến Thứ Hai.

Sau năm năm chịu sự chiếm đóng của Đức, người dân Na Uy muốn tránh sự chia rẽ. Mọi người muốn xây dựng một xã hội lịch thiệp. Theo tôi, sự bình đẳng trong xã hội là điều mà đa số áp đảo người dân ở đây cảm thấy thoải mái. Rất ít người Na Uy giàu nứt đố đổ vách.

Trên thực tế, nếu có ai giàu sụ, người ta sẽ nhận được những cái nhíu mày. Sự khác biệt về đồng lương của một công nhân nhà máy, một ngưòi lái xe buýt hay một bác sĩ là không đáng kể. Họ đều nhận được chừng hơn 3.500 đô la mỗi tháng.

Giá cả sinh hoạt

Nhưng đôi khi tôi cảm thấy khó giải thích làm sao chúng tôi có thể có tiền tiêu cho tới ngày lĩnh lương.

"Làm thế quái nào mà anh có tiền mà sống ở đây? " một đồng nghiệp Anh tới thăm tôi đã có lần thốt lên.

Cô ấy vừa phải trả gần 10 đô la cho một vại bia và đang không biết cô có nên gọi pizza không. Tôi kiên nhẫn giải thích rằng người bồi bàn trong quán có lẽ cũng chỉ kiếm nhiều tiền bằng cô và giá sản xuất bia ở đây cao hơn ở bất kỳ nước Châu Âu nào.

Nhưng sự giải thích của tôi cũng không làm cho cô bớt bực tức. Đáng ra tôi phải nói rằng ở đây người dân cũng không có nhiều lý do phải dành dụm và họ có thể tiêu hết tiền tại quán bia nếu họ muốn.

Người dân cũng không có nhiều lý do phải dành dụm và họ có thể tiêu hết tiền tại quán bia nếu họ muốn. Nói chung, người dân không phải góp tiền vào các quỹ hưu trí tư, không phải mua bảo hiểm y tế tư và cũng không phải chi tiền cho con đi học trường tư.

Đối với hầu hết người Na Uy, khoản tiền hưu trí nhà nước trả cho đã là quá đủ. Các trường công phổ biến nhất ở Na Uy và hầu hết các trường công đều tốt ngang với một vài trường tư tồn tại ở đây.

Dịch vụ y tế

Dĩ nhiên cũng có lĩnh vực mà Na Uy có thể cải thiện. Đó chính là hệ thống y tế khi mà người ta vẫn phải xếp hàng và đôi khi các bệnh viện cũng thiếu nhân viên. Nhưng tình hình có lẽ còn tồi tệ hơn nếu chúng tôi không khoẻ mạnh như người Na Uy vẫn thường có thể trạng tốt.

Sức khoẻ đó có lẽ là nhờ món cá hồi mà chúng tôi ăn, một loại cá rẻ nhất tại thủ đô cá hồi này của thế giới. Cũng có thể đó là chế độ làm việc 38 giờ một tuần và ước muốn tách rời hẳn công việc và giải trí của người dân.

Một người bạn Anh mới tới đây làm bác sỹ cách đây vài năm đã bị sốc vì số người rất già nhưng lại hoàn toàn khoẻ mạnh đến khám bệnh. Cô phàn nàn "Họ đến chỉ để kiểm tra sức khoẻ và kê đơn thuốc và tôi hiếm khi thấy họ ốm đau gì cả."

Trượt tuyết xuyên Na Uy

Cô bạn bác sỹ của tôi không thường gặp những người ngoài 80 tuổi tới phòng khám, nhất là khi họ hoàn toàn khoẻ mạnh.

"Rồi sau đó," cô thở dài nói tiếp, "những ông bà già này nói với tôi rằng họ bận lắm vì họ đang chuẩn bị đi trượt tuyết xuyên Na Uy."

Nhưng cho dù ở Na Uy có mọi thứ tốt đẹp như vậy, tôi cũng đã một lần rời khỏi Oslo để tới Luân Đôn sống. Tôi vẫn tự hỏi mình là tại sao tôi lại đến Luân Đôn, nhất là những lúc bị kẹt xe trên đường cao tốc và những khi tôi nghe các chuyên gia tài chính nói trên đài rằng những người như tôi phải trả tiền vào các quỹ hưu trí tư.

Cho đến nay tôi đã trở lại Na Uy được ba năm. Liệu tôi có rời khỏi nơi đây một lần nữa không? Có thể là khi tôi thấy chán ngấy khi phải nghe các chính trị gia tranh luận về giá xăng dầu hay vì cảnh xếp hàng dài sau những chiếc xe đẩy trẻ em của những bà mẹ được nghỉ 10 tháng nguyên lương khi sinh nở.

Nhưng hiện tại thì tôi đang nhâm nhi ly bia đắt tiền và giống như mọi nhà báo, tôi hy vọng một ai đó sẽ kịp bóc trần một vụ xcăng-đan chính trị cho kịp kỳ bầu cử nghị viện vào Thứ Hai tới.

Carpe diem

Saturday, January 27, 2007

Wednesday, January 24, 2007

Trivia 2

Top 250 movies from IMDB

The movie I like best is "Forrest Gump" which ranks 83 - my year of birth ^^

Carpe diem